Đọc toàn bộ bài văn 'lạc đề' xôn xao Hải Phòng
Forum Học sinh trường THPT Tuyên Hoá - Huyện Tuyên Hoá - Tỉnh Quảng Bình
Để sử dụng đầy đủ tất cả các tính năng được cung cấp bởi diễn đàn của chúng tôi, xin vui lòng nhấn "Đăng nhập" nếu bạn đã là thành viên hoặc tham gia cộng đồng của chúng tôi bằng cách nhấn "Đăng ký" nếu bạn chưa có tài khoản. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Forum Học sinh trường THPT Tuyên Hoá - Huyện Tuyên Hoá - Tỉnh Quảng Bình

Đây là Diễn đàn dành cho các bạn đã và đang là HS Trường THPT Tuyên Hoá.
Để ghi lại những dấu ấn và kỷ niệm của một thời học sinh, hãy đăng ký làm thành viên để cùng giao lưu và chia sẻ!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Đọc toàn bộ bài văn 'lạc đề' xôn xao Hải Phòng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Người điều hành
Người điều hành
avatar

Tên thật : Tuyên Hóa High School
Giới tính : Nam
Đang học lớp : Trung cấp Quản lý nhân sự
Tuổi : 42
Tổng số bài gửi : 1239
Cầm tinh con : Mèo(Mão)
Điểm : 2476
Birthday : 06/03/1975
Được cảm ơn(lần) : 63
Ngày tham gia : 04/11/2010
Đến từ : Tuyên Hoá-Quảng Bình Resort
Nghề nghiệp - Công việc hiện tại : Chủ tịch HĐQT kiêm Bảo vệ
Sở thích : Cafe, Sting, Cờ tướng, đi bộ dưới trời mưa sấm sét,...
Yahoo! : Mylove_t0603

Bài gửiTiêu đề: Đọc toàn bộ bài văn 'lạc đề' xôn xao Hải Phòng   Tue Apr 05, 2011 10:44 pm

Em là thí sinh ban A. Văn em chẳng biết gì! Nhưng chẳng lẽ ngồi
không. Em viết một bài văn lạc đề 100%. Đây là câu chuyện thật. Em thay
lời cô bạn thân nhất của em viết nên. Câu chuyện không hay nhưng hoàn
toàn có thật. Các cô không cần phải chấm điểm bài văn này!


Đây là những dòng mở đầu trong "bài văn lạ"
đang gây xôn xao đất Cảng Hải Phòng những ngày gần đây. Bài làm môn văn
của một nữ sinh lớp 12 tại cuộc thi thử môn Văn được tổ chức tại
Trường THPT Năng khiếu Trần Phú, Hải Phòng cuối tháng 3. Bài viết gồm
kín 10 trang giấy thi, 2.818 chữ và được chấm 0 điểm (không điểm).

“Chuyện của tôi! Chuyện của một ngày se
lạnh cuối tháng ba. Cái ẩm ướt khiến tôi khó ngủ. Mở toang cửa mong tìm
được gió... Không gió! Chỉ toàn là ẩm ướt. Trên bầu trời, những đám mây
lâu dần kết tụ, rơi xuống những hạt nước long lanh, đọng trên ô cửa sổ.
Trông chúng như những giọt mắt, giọt nước mắt cho số phận con người...
Xa xa, cánh buồm trắng trôi trên một mặt hồ phẳng lặng... Tôi nhớ tuổi
thơ tôi!...



Tuổi thơ không ai giống ai! Nó có thể
đến từ mùi thơm trên mái tóc của mẹ, từ vị ngọt của chiếc kẹo vani, từ
mùi bùn lấm lem trên áo, từ những ngày “đuổi bướm ngắt hoa. Mẹ chưa đánh
roi nào đã khóc”...

Riêng tôi! Tuổi thơ tôi đến từ ngày cha
tôi mất. Cha chết trong một tai nạn giao thông. Cha chết thảm lắm! Xác
cha không còn nguyên vẹn. Người phải đi lượm từng cái xương còn chưa bị
kẹp nát và nhặt nhạnh cẩn thận từng mảnh thịt của cha còn đang dính của
bánh công-te-nơ. Cha mất hai cái chân, một cái tay, một con mắt và một
nửa hộp sọ. Biết thế nhưng người ta dù có cố gắng cũng chẳng nhặt hết
được. Máu, thịt người, xương người, bùn đất và xăng xe hoà với nhau
thành một mớ hỗn độn như người ta vừa mổ một con lợn. Phát sợ! Những đứa
trẻ con khóc ré lên chạy vào lòng mẹ, còn những người đàn ông thì bình
tĩnh hơn, họ lấy tấm cai to đùng của mình để vợ con nép vào và cố phóng
thật nhanh qua chỗ tai nạn đó. Và tôi chắc những ai yếu bóng vía hoặc có
tính hay sợ mà nhìn thấy cảnh đó chắc dễ tới cả tháng không dám ăn thịt
nữa...

Người ta không cho mẹ nhìn cha. Người ta
sợ mẹ không chịu nổi. Rồi cứ thế, cứ thế, người ta làm tang cho cha.
Tang cha to lắm, hai đội kèn trống, dựng năm cái rạp cứ ỉ ôi cả ngày lẫn
đêm không ngớt... Mẹ mặc áo xô trắng to đùng, quàng một miếng vải trắng
ở đầu và ở lưng. Tôi cũng mặc, nhưng em tôi không, vì nó còn bé quá,
lại cứ khóc ngặt nghẽo nên người ta thôi.

Âm thanh đám ma thật hỗn tạp và ầm ỹ.
Tiếng ông trưởng ban tang lễ bắc loa mời viếng, tiếng nói xì xầm và
tiếng bước chân rầm rập của từng đoàn người xếp hàng vào viếng, tiếng
mời trà nước, tiếng người ta chia buồn, tiếng em gái tôi tức tưởi khóc
mếu cả ngày đòi mẹ... đặc biệt với tôi hơn cả là tiếng khóc của mẹ tôi.
Mẹ khóc nhiều lắm. Mẹ khóc từ khi biết tin cha mất tới khi đưa ma cha,
lúc nào người ta cũng thấy mẹ khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên hai
gò má vẫn còn căng tràn nét thanh xuân. Hai con mắt đen láy nay bỗng
đục ngầu đầy nước và dại hẳn đi. Hàng mi dài lâu ngày nay mới được dịp
“tắm rửa” thoải mái tới như vậy nên chúng bỗng trở nên đậm nét hơn. Đôi
môi mẹ tôi nhợt, có chỗ còn bị toác chảy máu vì mẹ khóc nhiều quá. Nước
mắt thấm trên cổ áo, vai áo mẹ và lên cả đầu chúng tôi nữa. Mẹ ôm hai
chúng tôi, mẹ khóc!

Hồi đó, tôi còn quá bé để kịp hiểu tại
sao mẹ tôi lại khóc nhiều như vậy. Cha tôi mất, tất nhiên tôi cũng khóc,
khóc là vì tôi nghĩ rằng từ nay sẽ không có ai cho tôi đi công viên
chơi chủ nhật nữa, sẽ không ai kể chuyện ma cho tôi và đưa tôi đi học
nữa... Chỉ có vậy!



Khi tôi biết nhận thức, cha đã ít ở bên
tôi. Cuộc sống mưu sinh đã khiến cha phải đi xa nhiều hơn là thời gian ở
bên hai mẹ nên tôi không cảm nhận được nhiều sự thiếu vắng khi cha đã
không còn nữa. Có lẽ chuyện cha chết với tôi khi ấy cũng chỉ bằng một
chuyến cha đi xa.

Vậy tại sao mẹ cứ khóc mãi vậy? Khi ấy
tôi không hiểu, tôi cũng không dám hỏi vì người ta dặn tôi để cho mẹ tôi
được nghỉ! Và sau này khi tang cha xong tôi cũng bẵng đi không hỏi nữa.
Năm qua năm, tôi lớn dần lên. Hình như một đứa trẻ sống không có ai che
chở thì thường lớn nhanh hơn những đứa trẻ bình thường.

Tôi đã biết suy ngẫm nhiều điều về cuộc
sống. Và chính khi ấy, tôi cũng đã tự trả lời được cho câu hỏi của tôi.
“Tại sao mẹ tôi lại khóc nhiều thế!”

Giờ tôi đã hiểu, mẹ khóc không chỉ vì mẹ
biết từ giờ phút ấy mẹ mất đi một người chồng mà mẹ khóc còn vì lí do
hơn, từ nay mẹ sẽ mất đi rất rất nhiều thứ mà người ta không bao giờ nói
được bằng lời khác. Quả thật chẳng sai.

Trước đây, cha lấy mẹ hai gia đình ra
sức cấm can không phải vì mẹ tôi không xinh mà ngược lại mẹ tôi vô cùng
mặn mà, nước da trắng hồng, đôi môi son đỏ, sống mũi dọc dừa, dáng người
thon thả, hay cũng chẳng phải tính cách mẹ không tốt vì gia đình bên mẹ
tôi bốn đời làm nghề giáo, không thể nào chê trách gì trông nết ăn nết ở
của mẹ tôi. Đơn giản chỉ là vì một chữ “nghèo”. Nhà nội chê nhà ngoại
nghèo, chữ không mài ra được mà ăn, vả lại “lấy con vợ lắm chữ về để dạy
chồng à!”- trích nguyên văn lời của cụ nội tôi mà sau này khi tôi lớn
có đôi lần mẹ kể lại.

Còn nhà ngoại thì chê nhà nội “lắm tiền
nghèo chữ” tiền chết không mang đi được, không có tí tri thức nào,
thương nhân là tư sản, tư sản là bóc lột, cách mạng ghét, căm thù vào
đào thải kẻ bóc lột... Thế đấy! Thế mà cha mẹ tôi tới với nhau đấy. Ông
nội từ cha tôi, cha tôi vẫn lấy mẹ, còn ông ngoại sau này thì mất sớm.
Cũng chính vì lấy nhau mà hai bên không “môn đăng hậu đối” như thế nên
sau mẹ tôi khổ lắm.

Cha chết, người ta đuổi khéo ba mẹ con
ra đường. Không đuổi được, người ta nói vào nói ra, cạnh khoé, chửi
đổng, nhiếc móc cả ngày nhưng mẹ vẫn bỏ ngoài tai. Mẹ chẳng quan tâm.
Người ta chửi mẹ mặt dày, người ta đến tận cơ quan mẹ nói xấu nhưng mẹ
vẫn chẳng mảy may quan tâm, cũng không giải thích. Tôi hiểu mẹ, nếu chỉ
có một mình mẹ, mẹ đã đi lâu rồi, không cần ai phải nói bóng nói gió.
Nhưng mẹ còn hai chúng tôi. Nhà là nhà của cha tôi, cái hồi cha sống,
cha và mẹ làm ăn, tích cóp mãi mới xây được cái nhà cấp bốn thay thế cái
chỗ ở ọp ẹp mà mỗi lần mưa bão thì khổ thôi rồi trời đất.

Một mình mẹ, mẹ chẳng cần gì, cơm rau
cơm mắm cũng xong. Nhiều lần bị người ta chửi rủa, mẹ ức quá, trốn xuống
bếp khóc. Nhưng khi mẹ nghĩ tới hai chị em tôi, mẹ gạt đi đôi hàng
nướcmắt. Mẹ mà dẫn tôi và em ra khỏi căn nhà này thì sẽ đi đâu. Lương
giáo viên nghèo lắm! Đời mẹ ăn cơm rau mắm đã quen rồi và ăn tới khi
chết cũng được. Nhưng còn chúng tôi, chúng tôi phải được ăn cơm với cá
với thịt. Người ta đã sống trongcái khổ quen rồi thì cho sung sướng cũng
chả thèm, nhưng cuộc đời chúng tôi không thể lập lại cuộc đời mẹ... Và
mỗi lần nghĩ thế mẹ lại có thêm một chút nghị lực để đứng dậy, chống đỡ
với tất cả mọi bão táp phong ba ngoài kia che chở cho chúng tôi.

Vài cái Tết nữa cũng trôi qua. Xuân năm
ấy, tôi mười tám. Mười tám, tôi giống hệt mẹ tôi, cũng nước da ấy, màu
tóc ấy, ánh mắt, nụ cười, dáng người ấy.

Lũ con trai trong lớp cũng hay theo tôi
nhưng tôi chẳng thiết. Vì chê chúng nó trẻ con. Những đứa con gái mà cha
mất sớm thì thường hay như thế, thích tìm một cái gì đó chững chạc, già
giặn, một người đàn ông chứ không phải một thằng con trai. Tôi muốn tìm
người dựa vào thay thế cha tôi.

Tôi đã tìm thấy một người và duy chỉ có
người đó làm tôi chú ý: đó là thầy giáo của tôi. Thầy hơn tôi hai mươi
tuổi, thầy giỏi, rất giỏi, thầy đúng là mẫu đàn ông mà lâu nay tôi vẫn
mong đợi. Nhưng chỉ tiếc, thầy đã có gia đình. Mà cũng đúng thôi, có gì
để mà lạ, mà tiếc đâu. Người đàn ông như thế thì bao cô gái mơ. Thầy
chưa có gia đình thì đó mới là điều lạ... Trong con mắt cầu toàn của
tôi, thầy là người tôi “thích” và làm tôi “rung động” đầu tiên... Cũng
chính vì vậy mà tôi học môn của thầy rất tiến bộ và luôn cố gắng đạt
điểm cao nhất. Tôi luôn muốn trong mắt thầy tôi là học sinh ngoan, hiền
và giỏi. Tôi muốn thầy gọi tôi và khen riêng tôi trong mỗi giờ trả
bài... Thầy trong mắt tôi đẹp lắm...

Có lẽ mọi chuyện vẫn sẽ cứ thế, cứ thế
tiếp diễn êm ả và “tình yêu” bé nhỏ của tôi dành cho thầy tôi cũng sẽ
mãi im lặng như thế nếu không có một ngày...



Một ngày, khi tôi về nhà, tôi thấy trong
nhà tôi có thêm một người. Và tất nhiên nếu đó là một người đàn bà thì
có lẽ chẳng có gì để nói. Cái đáng nói, đó là một người đàn ông. Một
người đàn ông tôi chưa bao giờ gặp. Tôi thấy cái cách mẹ tôi mời ông ấy
thật hiền lành và dịu dàng. Đôi môi mẹ nở lên một nụ cười lấp lánh. Ánh
mắt mẹ dường như cũng long lanh hơn. Khuôn mặt rạng rỡ ấy hình như đã
lâu rồi tôi chưa thấy và đặc biệt hơn, chiếc áo cánh sen ấy hình như
cũng đã rất rất lâu rồi, kể từ sau khi cha tôi chết mẹ tôi không còn mặc
nữa.

Tôi hỏi ai, mẹ bảo bạn cha tôi. Tôi
không tin. Và cũng chính vì tôi không tin vào câu trả lời của mẹ cộng
với sự thay đổi của mẹ mà không hiểu tại sao mà trong lòng tôi bỗng trào
lên một sự khó chịu tột đỉnh với mẹ tôi. Tôi linh cảm về người đàn ông
đó mẹ sẽ chọn để thay thế cha tôi. Cũng khi ấy tôi chợt nhận ra, mẹ tôi
còn trẻ quá , ba mươi chín tuổi, người đàn bà ba mươi chín tuổi mà da
vẫn còn căng mịn, trắng phau chưa hề có vết đồi mồi, tóc vẫn còn đen
láy, đôi chân dài mịn màng lộ ra sau chiếc đầm công sở và hàng cúc sơ mi
không chỉ để che hết cái nét nực vẫn còn căng tròn của mẹ.

Chao ôi! Mẹ đẹp quá, mẹ vẫn đẹp. Thời
gian không giết đi cái đẹp của mẹ mà chỉ càng làm nó trở nên mặn mà hơn.
Mẹ vẫn còn đẹp. Cái đẹp của mẹ khiến đàn ông vẫn còn nhiều người theo
đuổi.

Tôi biết mẹ còn trẻ, mẹ vẫn còn có thể
tìm tình yêu khác. Lý trí của tôi nói như thế, tôi biết như thế mới
đúng. Nhưng trong cuộc đời này, đâu phải lúc nào người ta cũng làm theo
lý trí, kể cả khi người ta biết đó là đúng thì phần tình cảm, cái phần
nói điều ngược lại vẫn chiếm ưu thế hơn. Mẹ là của tôi, của em gái tôi,
của người cha tôi (dù cha tôi đã chết). Mẹ lấy người đàn ông kia rồi
sao? Tôi ghét sự có mặt của ông ấy trong gia đình tôi. Và rồi, mẹ tôi có
sinh thêm em bé nữa không? Tôi chỉ có một đứa em, tôi không thích có
thêm ai nữa.

Tôi ghét sự thay đổi hoặc xáo trộn. Nói
chung là như thế. Tôi ghét người đàn ông ấy không phải vì ông ấy làm
sao, ông ấy chẳng làm sao cả, cũng đạo mạo, cao lớn xem chừng là tốt
tính. Nhưng tôi ghét ông ấy, căn thù và tôi đâm ra cáu gắt cả với mẹ
tôi. Tôi ghét đơn giản chỉ là vì tôi nghĩ người đàn ông ấy sẽ rất có thể
thay thế cha tôi. Sự “ghét” ấy bắt nguồn từ lòng ích kỉ khi tôi nghĩ mẹ
không là của riêng tôi nữa...

Một lần, trong bữa ăn, mẹ ngỏ ý xem “Con
nghĩ như thế nào nếu mẹ muốn “kết bạn” với bác ấy”. Câu nói của mẹ như
làm thổi bùng ngọn lửa giận giữ trong tôi. Mọi phán đoán và lo sợ đã
thành sự thật, tôi đập bàn, khóc tức tưởi, thay áo và chạy ra khỏi nhà.



Đêm ấy, mưa to lắm, bảy rưỡi mà trời đen
như mực. Trong đầu tôi nghĩ tới thầy, tôi chạy đến trường, thầy vừa dạy
xong một ca, học sinh đã về hết, tôi ướt nhẹp đứng cửa phòng. Thầy thấy
tôi, nói tại sao tôi lại ở đây. Tôi không nói gì, chạy thẳng tới ôm
chặt thầy, tôi không nghĩ gì cả.

Đây là lần đầu tiên tôi ôm thầy, để cơ
thể tôi và thầy chạm vào nhau. Tôi và thầy ngồi dựa vào chiếc ghế bàn
một. Tôi vẫn ôm chặt thầy, tôi khóc nức nở và kể cho thầy nghe mọi
chuyện. Thầy ôm lấy tôi, im lặng một lúc và nói sẽ đưa tôi về nhà nhưng
tôi không chịu. Khóc thêm một lúc rồi tôi nín, tôi nhận ra thầy vẫn đang
ôm tôi, cái ôm của một người thầy, hoặc thành thật là tôi đã hiểu nhưng
cố tình không hiểu.

Mười tám tuổi, lần đầu tiên tôi được một
người đàn ông ôm, trong lòng tôi trào lên một cảm xúc rạo rực, tôi mân
mê cái cúc áo của thầy. Áo thầy ướt hết vì ôm tôi. Rồi tôi vô tình làm
tuột nó mà thầy không biết. Một chiếc, hai chiếc rồi tới chiếc thứ ba...
Thầy nhận ra và nhìn xuống. Tôi như một con mèo chồm lên cắn vào môi
thầy không kịp để thầy phản xạ. Tấm lưng thầy trườn dài trên chiếc ghế,
tôi đặt tay thầy lên bộ ngực tròn căng thiếu nữ của tôi. Thầy đẩy tôi ra
nhưng vẫn cứ làm. Tôi không hiểu tôi đang làm gì nữa. Tôi nằm lên thầy,
tự cởi áo trong khi thầy cố gắng đẩy tôi ra... Tôi đặt tay lên quần
thầy vào chỗ đó... bên ngoài... Tôi không hiểu sao khi ấy tôi to gan đến
thế. Và thầy tát tôi. Tát rất đau.

Cái gì xảy ra vẫn cứ xảy ra dù đúng dù
sai nó vẫn xảy ra. Còn chuyện gì đã xảy ra tuỳ vào cách chúng ta suy
nghĩ. Hai tháng sau, cái bụng tôi ấm ách, tôi có thai. Mẹ tôi biết mọi
chuyện. Nhưng bạn bè và người xung quanh tôi không ai biết. Mẹ không la
mắng tôi nhưng mẹ khóc. Mẹ khóc như khi cha mất. Hôm sau, hai mẹ con tôi
cũng thoả thuận một điều, tôi đi phá thai, chuyển trường, tiếp tục học
như bình thường còn mẹ tôi sẽ từ bỏ người đàn ông và mọi người đàn ông
khác tới sau...

“Cuộc sống xung quanh ta không bao giờ
xấu hơn hay đẹp hơn mà chỉ thực hơn thôi”. Câu chuyện này với các cô có
lẽ không có ý nghĩa gì nhưng với em nó lại có rất nhiều ý nghĩa. Ý nghĩa
cho riêng em!

Facebook comments




*********************************

Chữ ký Thành viên
Hãy nhấn bầu chọn cho những bài viết bạn cảm thấy hay và hữu ích!
Đó chính là động lực cho mỗi thành viên.



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://truongtuyenhoa.forumvi.com
 

Đọc toàn bộ bài văn 'lạc đề' xôn xao Hải Phòng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Forum Học sinh trường THPT Tuyên Hoá - Huyện Tuyên Hoá - Tỉnh Quảng Bình :: Mục chia sẻ :: -‘๑’- Tâm sự -Xúc cảm -‘๑’--
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com
Copyright © THPT Tuyên Hóa --- All right reserved