Cuộc sống có bao giờ cho ta dừng lại?
Forum Học sinh trường THPT Tuyên Hoá - Huyện Tuyên Hoá - Tỉnh Quảng Bình
Để sử dụng đầy đủ tất cả các tính năng được cung cấp bởi diễn đàn của chúng tôi, xin vui lòng nhấn "Đăng nhập" nếu bạn đã là thành viên hoặc tham gia cộng đồng của chúng tôi bằng cách nhấn "Đăng ký" nếu bạn chưa có tài khoản. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Forum Học sinh trường THPT Tuyên Hoá - Huyện Tuyên Hoá - Tỉnh Quảng Bình

Đây là Diễn đàn dành cho các bạn đã và đang là HS Trường THPT Tuyên Hoá.
Để ghi lại những dấu ấn và kỷ niệm của một thời học sinh, hãy đăng ký làm thành viên để cùng giao lưu và chia sẻ!
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Cuộc sống có bao giờ cho ta dừng lại?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
vàng
Level 7
Level 7
avatar

Tên thật : Vàng
Giới tính : Nữ
Đang học lớp : 11A1
Tuổi : 22
Tổng số bài gửi : 115
Cầm tinh con : Chó(Tuất)
Điểm : 287
Birthday : 01/01/1995
Được cảm ơn(lần) : 7
Ngày tham gia : 26/01/2011
Đến từ : Đồng Lê
Nghề nghiệp - Công việc hiện tại : Student
Sở thích : !!

Bài gửiTiêu đề: Cuộc sống có bao giờ cho ta dừng lại?   Thu Jan 27, 2011 8:34 pm

Cuộc sống có bao giờ cho ta dừng lại?

"Dẫu có thế nào thì sớm mai kia mặt trời vẫn ló dạng"



Bao
lâu để một con người có thể nhận ra rằng dù khổ đau hay vui sướng thì
một ngày vẫn trôi qua. Thời gian chẳng bao giờ ngưng đọng lại mãi, cuộc
sống chẳng bao giờ cho ta những nỗi xót xa quá dài, mà cũng chẳng mấy
khi để ta hạnh phúc đến “bội thực”… ngày vẫn trôi dù đôi khi ta muốn
tĩnh lặng…




Mệt mỏi – là khi ta muốn vứt bỏ mọi thứ ở bên lề cuộc sống. Là khi ta
cảm thấy cái khuôn mặt tươi sáng kia sao chẳng hợp thời, khi ta mâu
thuẫn với chính bản thân mình và không ngừng đấu tranh nội tâm rằng ta
nên chọn lựa khuôn mặt như thế nào cho buổi sớm mai kia, để rồi chán
chường nhận ra rằng chẳng có sự lựa chọn nào ở đây cả, ta sẽ vẫn mang
cái khuôn mặt đầy tươi sáng ấy, giấu đôi mắt thâm quầng vào cặp kính
cận, khoác lên người bộ áo thân thiện và điểm tô thêm chút nụ cười nhằm
che đi cái nhợt nhạt của một trái tim khô héo. Ta đóng trọn vai của một
người PHẢI LÀ NHƯ THẾ… một lần nữa cuộc sống chứng minh rằng nó đã
thắng và vẫn sẽ thắng trong mọi tình huống… một khi người ta vẫn còn đi
trên dòng chảy của nó thì ta vẫn phải theo LUẬT nếu không muốn bị hất
tung…!





Khi ta bắt đầu cảm nhận rõ rệt rằng môi mình đang mấp máy đánh vần từng
chữ M-Ệ-T M-Ỏ-I, thì cũng là lúc cái bản năng trong ta trỗi dậy, ta cố
vùng lên để thoát khỏi tình trạng này. Ta không thể để mọi thứ nhấn
chìm lấy ta, nhất là cái cơn mệt mỏi “cỏn con” kia được, ta phải cố vì
tất cả những gì ta đã vượt qua, nó "lớn lao" hơn rất nhiều lần cái việc
ta cảm thấy mình không chống đỡ nổi vào lúc này. Ta không thể phụ ta
của những tháng ngày qua càng không thể ngoảnh mặt làm ngơ với đoạn
đường đã qua, ta không thể là một kẻ hèn nhát trước cuộc đời

Ta không thể dừng lại mà cũng không cho phép mình được dừng lại,
dẫu cho có đến hơn một lần trong ngày ta nghĩ đến việc ta "xứng đáng"
được "thả rông" những cơn mệt mỏi và những nỗi muộn phiền. Nhưng ta
biết cuộc sống sẽ chẳng bao giờ cho ta được dừng lại, nó sẽ vẫn trôi đi
mà ta thì lại sợ mình trở nên LẠC HẬU… ta cố vẫy…



Thoáng
chốc ta nhận ra có một lằn ranh mỏng manh giữa việc THOÁT RA và BƯỚC
QUA mà ta thì cứ cố nhập nhằng chúng lại. Cái suy nghĩ trong đầu rằng
phải đi, dù chỉ là di chuyển rất chậm thì cũng không bao giờ được ngừng
lại. Ta không muốn mọi thứ đổ ập lên ta. Phải đi chứ khi cuộc sống luôn
ĐỘNG mà chỉ cần TĨNH lại ta sẽ trở nên lạc lõng biết nhường nào. Vậy
thì mặc kệ rằng ta đang THOÁT RA hay BƯỚC QUA, mặc kệ cả cái lẳn ranh
mỏng manh ấy, ta phải ngoi lên cái vũng lầy này trước đã…Ta cố vẫy…

Cuộc sống có thực sự làm cho ta mệt mỏi??? Hay chính cái áp lực
không được để mình ngã khiến ta mệt mỏi. Vậy thì cuộc sống có vấn đề
hay bản thân ta thực sự có vấn đề hoặc có thể chẳng là gì cả ngoài việc
ta đang tự tạo ra vấn đề ??? ÔI...LOẠN!




Sức ì của những cơn mệt mỏi kéo dài. Sức ì của cơn bệnh vừa ghé qua
thăm ta... Sức ì của tất cả mọi thứ cộng dồn lại khiến ta dù muốn cũng
không thể phủ nhận rằng ta đang thật sự CHÌM LỈM..
“Nếu muốn em có thể KHÔNG LÀM GÌ CẢ"

Nghẹn ngào, nức nở, vỡ òa… và không thể TỆ hơn được nữa.




Quẳng mọi thứ bên lề như một kẻ VÔ TRÁCH NHIỆM, tháo chạy như một kẻ
vừa tìm được phương án tối ưu cho cuộc đời mình rằng chỉ có thể "BỎ CỦA
CHẠY LẤY NGƯỜI", và lao đi như thể sợ sẽ bị TÓM LẠI. Ta trốn khỏi dòng
chảy của cuộc đời…nếu không phải bây giờ thì sẽ chẳng bao giờ nữa…



Thế
rồi trong cái công cuộc trốn chạy đầy "háo hức" ấy ta bỗng va phải một
câu hỏi to đùng rằng: "Nếu đời chỉ đơn giản là một dòng sông êm đềm thì
cuộc sống có bao giờ cho ta dừng lại???"...


Bài viết sưu tầm

Facebook comments



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Cuộc sống có bao giờ cho ta dừng lại?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Forum Học sinh trường THPT Tuyên Hoá - Huyện Tuyên Hoá - Tỉnh Quảng Bình :: Mục chia sẻ :: -‘๑’- Tâm sự -Xúc cảm -‘๑’--
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog
Copyright © THPT Tuyên Hóa --- All right reserved